Khát.

 

z35028021

Những ngày mùa đông năm nay chẳng khác những ngày mùa đông năm trước là mấy.Vẫn một mình em ôm những cơn gió rét tím tái cả người…vẫn một mình em ngậm lấy từng giọt mưa lạnh buốt thấu xương.

Hà Nội mùa này buồn tẻ và vẳng vẻ hơn bao giờ hết. Hà Nội lạnh nhưng đôi khi có những ngày chớm nắng, nhưng rồi nắng sẽ bị mây xua đuổi đi thôi, cũng giống như mùa này thì trời nhanh tối vậy.Gió làm áo khoác em tan theo gió và tóc em bông xù… Ko thẳng mượt mà như cách đây 2 tháng nữa..em cắt tóc rồi anh ạ..dù là ko nhiều nhưng cũng làm em nhẹ nhàng phần nào. Nick anh vẫn sáng nhưng tối tăm mù mịt ở 1 xó xỉnh trong list Y!M mà anh lập riêng cho 2 đứa,anh và em đã ko còn nói với nhau 1 câu dù chỉ là xã giao – ko tình cảm.Em nhìn stt của anh, anh và em chỉ là 2 đường thẳng, vô tình bắt gặp nhau tại một điểm rồi nhanh chóng lại tiếp tục tách đôi. Giờ đây, anh ở nơi xa xôi ấy, có lẽ là thấy thoải mái và vui vẻ phải không anh?


Em  khó có thể nào nói “em nhớ anh!” … Câu nói đó, dễ làm người ta… lạnh. Em sợ nói ra rồi sẽ phải… trả tiền… Từ đó dành cho anh- đắt lắm… đắt ghê..em keo kiệt, ko muốn mất mát nữa rồi…Và sự thật ý anh à,đã lâu em không còn nhớ anh nữathật đấy….chỉ là dõi theo thôi,giống như thế giới rộng lớn này, ko chỉ chứa đựng một vài trái tim

Em   biết giờ đây gió buốt, em biết bàn tay anh chắc có thể lạnh run, em biết một vài chuyện qua cái stt tủn ngủ của anh,những chuyện làm cho e lo lắng và bứt rứt không yên…

Và dù có biết, em cũng chỉ biết để đó thôi…

 

Mắt đỏ ửng bởi nước muốn trào, môi thâm xì bởi trời lạnh mùa này như đón bão… Ừ, nhớ, là nhớ thế nào?.Nhiều khi nhìn lại Hà Nội bây giờ,chút hơi thở của gió mùa yếu ớt…Nhiều khi nhìn lại mình bây giờ,chút yếu ớt của đứa con gái yếu lòng…Mắt trong và lòng đục…bản thân cứng cáp ngã gục trước những thứ yếu mềm…không có đủ bản lĩnh để bước qua và không có đủ sức mạnh để từ bỏ.


Hôm nay gió lớn… cuốn em đi rồi…

 Một cơn gió thôi…
Nhưng em 
lạnh lắm…
 Mắt em màu 
đắng...
 
TIm em màu tro…
 Tìm hoài ko có…

 
Nắng ở trong đó….


Muốn và không muốn!

  • Muốn ư?
    Muốn có ai đó, để stt rằng họ yêu mình nhiều lắm [ Đéo ai để cả]
  • Muốn à?
    Muốn được tặng một bông hoa, hay một món quà, điều mà… đã rất lâu rồi chưa ai làm nó cả..[ Đéo ai tặng cả]
  • Muốn ư?
    Muốn nằm cạnh ai đó và nói chuyện qua đêm….
  • Muốn hử?
    Muốn có người ôm mình thật chặt,chặt đến mức nghẹt thở muốn chết ý [ Đéo ai ôm cả]

.Sao mình ko xinh hơn nhỉ? Sao mũi ko cao? Sao da ko trắng? Sao mắt ko đẹp, sao miệng ko xinh? Sao mặt mũi ko thanh thoát? Sao người ko cao ráo? Sao dáng ko chuẩn? Sao eo ko nhỏ, ngực ko to

Tại sao mình sinh ra xấu xí, béo ú, mắt xấu, mũi tẹt, da dẻ tẻ nhạt, người ngợm tầm thường? Sao thế? Sao mình ko xinh đẹp… Để chẳng được ai chú ý đến mình? Để chẳng ai tự hào khi có mình và chẳng ai muốn có mình…. như thế nhỉ? Săn đón, ngó nghiêng… Phải xinh đẹp ư? Cần xinh đẹp ư? Sao con mắt người quá ư hẹp hòi.. Sao con mắt đời quá ư đòi hỏi???? Tại sao????

  • Muốn hả?

Muốn ko phải đi dỗ người khác như một người chị với 1 người em. Muốn được dỗ dành như 
một đứa con gái ấy….

Muốn được giận hờn vu vơ, muốn được yêu chiều qua từng hơi thở… Muốn được buồn vì mình , chứ ko phải buồn vì mình ngu nữa….

Muốn được 
hối hận chứ ko phải hận thù….

Đêm qua đêm về, muốn có người nhớ!

Ngày qua ngày đến, muốn có người cần!
Tháng đưa năm lại, muốn được 
quan trọng, muốn ko thể thiếu, muốn được là 1 cái gì, dù rất nhỏ thôi, trong trái tim một người nào….


Muốn có người lo cho mình, lo  từ giấc ngủ bước đilo từng nụ cườithương cho đôi dòngnước mắt rơi, lo cho ngày nắng, thương cho ngày mưa, lo cho ngày đói, lo cho muộn phiền, lo cho kiệt sức… ôm ấp, mong muốn đi cùng từng bước đi… bên nhau ngày từng ngày… muốn … muốn có một bàn tay… đông về lạnh lắm.. nắm chặt... ngay cả ngày tàn thu… muốn một bờ vai, đủ dài rộng và vững chắc để dựa vào khóc cho nước mắt đừng ngấm vào trong để trôi qua ngày tháng ko quá nặng nề…muốn 1 cái ôm thật chặt từ phía sau cho++ dù mình kêu eo éo là ngạt thở lắm ( càng kêu càng phải ôm chặt hơn nữa

)

 

Không muốn à?

Không muốn đêm qua đêm chờ…


Không muốn ngày qua ngày 
khóc….

Không muốn tháng đưa năm đi, chẳng ai cần mình cả, ko muốn chạy theo mỏi bước chân in hằn sâu vét máu ngã rách giày đau đớn…. không muốn chẳng là một cái gì dù là nhỏ nhoi bé tý trong trái tim bất kỳ ai dù thân quen hay xa lạ….

 

Không muốn lẻ loi….


Không muốn mong manh dễ vỡ, hơi thở khó khăn, ko ai bên cạnh, chảng ai yêu thương khi đói lạnh…

Không muốn vô vàn điều không muốn!

Không muốn một hiện tại cô quạnh giữ đông người.

Thèm và ước.

Nhiều lúc rất thèm khát có một cuộc sống yên bình, một gia đình yên ổn… một lối rẽ yên lành… và 1 tình yêu đẹp như trong tranh….


Thèm một nụ hôn vào mắt,thèm một vòng tay ôm chặt,thèm một ánh mắt diụ dàng,thèm một nỗi nhớ mênh mang,thèm một tình yêu vững vàng…thèm 1 giấc ngủ bình yên…thèm một chiếc giường không trống…thèm 1 người đàn ông giống như là chồng ấy… Em chỉ muốn có 1 gia đình, một tổ ấm của riêng mình trong cái bình minh hoang sơ, mở ra ô cửa trong ánh mắt trẻ thơ hạnh phúc. Em chỉ có những lúc an nhàn và lười nhác nằm trong vòng tay người yêu để rồi như một con mèo mắt xoe tròn nhắm chặt… thi thoảng lấy tay đầy móng vuốt cào xước bộ lông mềm….

Giá như trời lạnh thế này… có bàn tay nào ôm lấy mình nhỉ? Thích được ôm từ đằng sau… thích được hôn nhau như người ta vẫn đang hôn nhau trên từng góc phố… thích môi ko nẻ và ko khô nữa….. thích ướt át và thích ấm nồng nàn….


 
Giá như trời lạnh thế này…. đi trên phố rét bên ai đó nhỉ…. nắm lấy cái giá buốt, nuốt vào trong, để chia sẻ cho nhau hơi lạnh cóng… và để làm nóng chút hồn yêu thương….

 
Giá như trời lạnh thế này…. được ngồi bên ai đó nhỉ…. hít hà hơi thở của nhau…. ăn một cái gì đó nóng nóng để co người tròn vo lại… đáng yêu đấy chứ? nhỏ bé quá chừng….

 
Giá như trời lạnh thế này…. được…. nằm bên ai đó nhỉ…. nằm và ôm chặt lấy… ấm áp tìm giấc ngủ yên bình….cắn lấy ko gian 2 người và ngậm chặt những phút giây hạnh phúc….


 Bỗng nhiên nhìn ra cửa sổ, bật cười, nhớ đến một câu nói buồn cười ko thể tưởng: “Có biết cảm giác làm tình mùa đông?”…. “Bị điên à?” …. “Lại nghĩ bậy bạ!”….. “Làm tình mùa đông = làm ra tình cảm trong mùa đông, hiểu ko?”…



 Uh, mùa đông là mùa tình cảm thiếu nhiều… làm ra được thì kể cũng siêu lắm đấy….. lạnh – ấm! ấm – lạnh!
 Làm tình mùa đông là làm cho mình ấm bằng tình cảm của người khác, hiểu ko?

Có một vài điều ước:

  1. Ước gì có một thằng đẹp trai ơi là đẹp trai, dịu dàng ơi là dịu dàng, đàng hoàng ơi là đàng hoàng, tốt ơi là tốt,giàu ơi là giàu,trẻ ơi là trẻ và yêu mình ơi là yêu mình nhỉ


  2. .Ước gì mỗi buổi sáng thức dậy, có mấy thằng thật lòng xếp hàng ở cửa để chọn 1 thằng.


  3.  Ước gì, mỗi ngày đều có thêm 1 người yêu mình say say đắm đắm để bị mình đéo yêu


  4. Ước gì, mỗi sáng thực dậy được nằm cạnh người mình yêu!


Sau đó, người ấy sẽ lấy đá chọi vỡ đầu bọn nó – cái lũ đi tán mình mà đéo yêu mình.



Tổ sư, ước mơ vẫn chỉ mãi là mơ ước.

Chẳng ai yêu mình và muốn giữ mình lại cả.
ĐỨa đéo nào cũng chỉ tán tỉnh vớ vẩn thôi.



Dạo này học được cách sống thanh thản và không suy ngĩ nhiều. Hiểu được rằng những bãi rác từ đâu mà ra…Vì người ta vô ý thức… Một người ném rác ra đường, người khác đi qua chỗ ấy, ném thêm phát nữa…. người sau đó đến thấy rác đã có sẵn ở đó… lại ném thêm… vì nghĩ… nó là chỗ ném rác…


Đó, những 
bãi rác bên đường được tạo ra 1 cách vô tình đáng thương như vậy đấy…

Cũng giống như mình ấy… 
Một người làm tổn thương, theo mắt xích những người đến sau tự cho họ cái quyền được đùa cợt tình cảm của mình… Lỗi ấy do mình ko phản kháng? Hay con đường im lìm chẳng thể phản kháng lũ người điên vô ý thức….


Đến bao giờ có một người dọn sạch đống rác ấy…đến bao giờ có một người đến xóa tan mọi nỗi đau in hằn lên trái tim em… Khi nào anh mới đến, đem theo dịu dàng, bên hơi thở nồng nàn ấm áp, anh sẽ yêu thương em hết lòng, mang cho em những kỳ diệu mênh mông bất tận…. để mãi bên em, ko bao giờ bắt em cô đơn nhiều hơn nữa? Khi nào em mới có cảm giác có một người yêu mình, cho những thứ trao nhau dù nhỏ nhoi cũng muôn vàn ý nghĩa? Chẳng lẽ đến khi chết đi,em cũng chỉ là một đứa con gái như bây giờ – tình cảm mãi mãi chẳng có gì…. bền vững? 

 Cần thêm nắng để em nhìn vào bóng tối, cần thêm anh hỏi han cho giấc trưa em an lành, cần thêm những lần hẹn như cuối cùng, cần tay níu để thấy anh còn gần….Cần môi nóng để biết lòng còn ấm cúng. Cần thêm anh, cần thêm cho những khi em lo sợ, cần thêm yêu hay cần thôi biết yêu?



Mùa đông lạnh lẽo, eo ơi lạnh lẽo, Khoảng thời gian này xá gì so với những gì em từng trái qua phải ko?” Vì ai cũng nghĩ như vậy, nhưng mỗi lần ngã đứng dậy ko phải dễ dàng….Thật đấy…. Nhièu lần ko đáng gì sẽ làm người ta hoang mang….
Buồn cười khi 1 mình lang thang trên hồ Gươm,trời lạnh sưng tấy mình mẩy mà vẫn ăn kem.Nực cười nhất là ăn cái kem sữa dừa… màu trắng… cắn 1 miếng thấy kem dìnhmáu đỏ … cắn thêm miếng nữa… lại máu đỏ nổi trên nên kem trắng… Ngồi sụp xuống quẳng cái kem đi và khóc….rồ ghê.Máu thì cứ chảy ra từ mũi…mắt cứ chảy ra đầy nước…thấy sao mình thảm thế…lem nhem toàn vết đen trên má…Mascara không thấm nước,mk…hàng lởm.

Đang đan khăn…những mũi đan lệch lạc và thiếu sót…chẳng biết cho ai và chẳng biết ai cần nó
…thật sự…….


Mùa đông: 

Nếu là con gái, chắc sẽ đan khăn len…
Quàng cho 
chàng trai những ngày mưa gió bão…
Mùa đông đứng vững niềm tự hào…
Với ước ao làm xích gần đôi lứa…
Mùa đông 
nhẹ nhàng những cơn mưa…
Trưa không nắng, chỉ trời xanh nổi gió…
Mùa đông đem bao nỗi dày vò…
Kẻ 
cô đơn lại càng thêm… khốn khó…
Người may mắn, sẽ chẳng phải co ro,
Hít mùi yêu để hà ra 
hơi ấm…
Kẻ bất hạnh, lặng lẽ, khóc âm thầm
Ôm buồn tênh, cho lạnh này 
gặm nhấm ...

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s