Sau cơn mưa trời lại mát !!!!!

550026_471256326261502_689418911_n

Khi ta trưởng thành…không phải là cô gái ở cái tuổi 17,19 hay 20 của ngày xưa thì ta nhận ra 1 điều rằng…trong cuộc sống này có vô vàn thứ đáng phải lo nghĩ và bận tâm hơn rất nhiều chuyện tình cảm nam nữ.Có những nỗi lo và sự bất lực lớn hơn rất nhiều cái sự buồn phiền khi mà ta cứ phải loay hoay nghĩ xem ” anh ý có yêu mình ko ” hay là ” anh ý sẽ yêu mình bao lâu “.Thế nên nếu bạn đang thất nghiệp…sắp thất nghiệp rồi cùng lúc chia tay người yêu thì đừng quá đau lòng.Hãy cứ tìm 1 công việc mới đi và nhớ đến 1 câu nói rằng ” khi 1 thứ rời bỏ bạn,mọi thứ sẽ rời bỏ bạn_khi 1 thứ trở lại với bạn,những thứ khác sẽ lần lượt trở lại với bạn “.

 

Công việc và tiền bạc không hẳn là quyết định toàn bộ mọi thứ nhưng nó đóng vai trò chủ chốt trong chuyện sẽ có những thứ gì quay lại với mình.Nên điều tốt nhất đó là mình phải có 1 công việc ít nhất là tạm ổn.

Còn tất nhiên…khi bạn không có được 1 công việc…khi bạn đang trong lúc chông chênh nhất mà vẫn có người nào đó ở bên động viên và an ủi,nhớ rằng phải trân trọng họ thật nhiều.Vì cuộc sống này thuận lợi thì ít mà khó khăn thì nhiều..có 1 người luôn sẵn sàng ở bên chia sẻ những khó khăn thì còn gì đáng quý hơn.

 

Lớn lên thật là tốt..cuộc sống hối hả kéo mình đi chẳng để mình kịp nghĩ ngợi về 1 chuyện gì đó qua lâu.

Ngủ 1 giấc,ngày mai lại bình thường…cái gì của hôm qua thì cứ để nó của hôm qua,vậy thôi.

 

Cũng phải cảm ơn rất nhiều người và tạ ơn vì thần may mắn dường như chưa hẳn là bỏ quên mình.Nhiều khi nhìn lại, mình còn không hiểu bằng cách nào có thể vượt qua những khoảng thời gian vô cùng khó khăn đấy.Mà điều khó khăn nhất dường như ko phải về vấn đề công việc..vấn đề tình cảm mà đó là về vấn đề TÂM LÝ.

Dù trong hoàn cảnh nào,nếu giữ được tâm lý vững vàng thì cũng sẽ dần dần giải quyết được mọi chuyện.Nhưng hiển nhiên điều đấy nói thì dễ hơn làm rất nhiều rồi.Haiz~

 

Nói chung rằng ” Sau cơn mưa trời sẽ lại mát ” thôi ^^

Khi ta biết yêu và biết thương ♥

Dành tặng cho noel độc thân mùa thứ 4 và luôn luôn có sự xuất hiện của nồi lẩu :X.

 

 

 

Mình đã nói mình sinh vào mùa hè nên không bao giờ có duyên với mùa đông.Từ ngày mình biết yêu đến giờ thì đây là noel độc thân lần thứ 4 rồi,biết đến bao giờ mình mới thực hiện được ước mơ đêm noel được ở cạnh người mình yêu thương..đứng trước nhà thờ lung linh ánh đèn và trao nhẫn đôi ( mấy năm nữa chắc là trao nhẫn cưới thì tuyệt hơn :x ).Hoặc giả dụ không cần lãng mạn đến mức sến như thế thì cũng được đứng giữa chốn đông đúc đầy các cặp tình nhân nhận 1 cái ôm hoặc 1 nụ hôn tràn ngập hạnh phúc và yêu thương.Nhưng có lẽ là rất khó để đến được cái ngày đó,có thể sẽ rất lâu và có thể biết đâu việc đó lại diễn ra vào dịp khác thì sao :)).Nói chung dù nó thiếu hoàn hảo vì mình luôn đón noel với tình trạng độc thân nhưng năm nay có lẽ khác hơn noel các năm rất nhiều,vì dù độc thân nhưng mình vẫn tràn ngập tình yêu thương đấy thôi.

 

…Nó khác noel 4 năm trước vì mình ko đón giáng sinh bằng nước mắt

…..Khác noel 3 năm trước vì mình ko đơn độc đứng trước nhà thờ giữa bao cặp đôi..ánh đèn lung linh và bóng bay.

……..Khác noel 2 năm trước 1 số thứ không tiện kể ra :))

………..Khác noel 1 năm trước không phải 1 mình 1 xe trong trời gió rét phi sang nhà kon bạn để ăn lẩu ( vâng,lại lẩu ^^ ).

 

Nó khác nhiều vì mình biết chấp nhận sự không hoàn hảo đầy khiếm khuyết nhưng ngập tràn ấm áp này.Có lẽ khi có thời khắc nào quá hoàn hảo và tươi đẹp thì lại là dấu hiệu báo trước một ngày đầy giông bão.Mình thì thích khoảng thời gian ” sau ngày nắng đẹp ” này hơn :).

 

Đối với mình,tình yêu và tình thương luôn phải song hành với nhau để cùng gắn kết thành 2 từ ” Yêu Thương “.Nếu chỉ có 1 trong 2 điều đó thì sẽ rất khó để duy trì 1 mối quan hệ lâu dài.

 

” Yêu Thương ” tập 1:Tình yêu dành cho gia đình

 

Ngày bé em rất hay bị ăn đòn,số lần bị bố mẹ đánh đòn nhiều hơn rất nhiều so với những đứa bạn cùng tuổi.Bạn bè chơi với nhau từ hồi cấp 1 nhiều khi còn toàn trêu em rằng có ” tuổi thơ dữ dội “.Đến mức 1 lần có đứa bạn đã hỏi là ” một ngày mẹ mày ko mắng mày thì chắc mày ăn cơm ko ngon nhỉ “.Thật sự những trận đòn không chỉ đơn thuần là nằm sấp xuống và ăn vài roi vào mông,mà đó là những trận đòn đôi khi đến giờ nghĩ lại vẫn còn thấy sợ hãi.Nhưng cho dù ngày bé có bị bố mẹ đánh nhiều như thế nào,mắng nhiều ra sao thì bản thân em cũng chưa có 1 lần oán hận hay trách cứ gì.Có thể những lúc khóc sưng mắt cả 1 đêm hay đôi khi nhìn thấy máu chảy cũng có chút gì đó trách cứ,nhưng chỉ ngày hôm sau thôi là đã không còn nghĩ ngợi gì cả.Không phải rằng trẻ kon thì nhanh quên và dễ bỏ qua,có những thứ xảy ra từ rất bé đến giờ vẫn là 1 sự tổn thương chưa bao giờ phai nhạt.Vì trẻ kon là một tờ giấy trắng,những gì đã in lên thì rất khó xóa bỏ.Nhưng những sự tổn thương đó không bao giờ là từ gia đình mình.

 

Đơn giản một điều em hiểu tất cả những điều đó chỉ do sức ép quá lớn trong cuộc sống đầy khó khăn vào ngày đó.Mối lo cơm áo gạo tiền đôi khi làm mỗi người trở nên nóng nảy và khó tính hơn bao giờ.Và điều quan trọng nhất em hiểu được bố mẹ mình vẫn luôn yêu thương 2 chị em và cái gia đình nhỏ này.

Vì em thương bố mẹ nên từ nhỏ tới giờ không bao giờ đòi hỏi bất cứ 1 thứ gì.

Vì em thương nên em luôn cố gắng để cho người ngoài không bao giờ được coi thường họ…vì em.

Vì em thương nên luôn tự lo lắng cho ít nhất là bản  thân mình trước để chẳng ai phải thêm bận tâm vì những gì mình đã và sẽ phải trải qua trong cuộc sống này

 

Tình yêu gia đình là tình yêu máu mủ, tình yêu đầu tiên, tự nhiên và tất nhiên. Và nó cũng là thứ tình yêu bị bỏ rơi, bị hắt hủi nhiều nhất.

Mặc kệ cho những đớn đau quất bằng câu nói,

Mặc kệ những vết thương cắt bằng đòn roi,

Mặc kệ những tổn thương khắc bằng sự vô tâm…tình yêu vẫn không đổi thay,khi bước chân mỏi mệt chạy đua với đời,khi con tim mỏi mệt tìm kiếm yêu thương,khi thân xác rã rời sau những cuộc vui,em vẫn tìm về với gia đình,dù nó luộm thuộm,dù nó chật chội,nhưng nóng ấm và thân thương…

 

 

” Yêu Thương ” tập 2: Tình yêu dành cho bạn bè

 

Bạn bè không phải những người sẽ sống bên ta suốt cả cuộc đời.Rồi mỗi người sẽ có một gia đình riêng và những con đường rất riêng.Cũng có thể một lúc nào đó có những người bạn sẽ rời bỏ em mà đi vì một điều gì đó.Nhưng không quan trọng,cái em quan tâm là hiện tại họ vẫn luôn ở đây…bên em..và chấp nhận một ” em ” không hoàn hảo.

 

Là những người chơi với em mười mấy năm qua..lâu đến mức khi lớn lên phát hiện ra mỗi đứa có những khuyết điểm khó mà chấp nhận nhưng vẫn chơi với nhau chỉ vì ” chơi từ bé rồi nên đành chấp nhận thôi ” :)).Thứ tình bạn đôi khi giận nhau chẳng muốn nhìn mặt nhưng lúc biết được đứa nào đấy gặp chuyện ko vui là có thể xí xóa hết để đến bên mà an ủi.Có thể to tiếng những không bao giờ hết yêu thương.

 

Là những người chẳng biết vì sao mà tự nhiên thân với nhau,chẳng học cùng..chẳng gần nhà mà chỉ quen qua có 1 người.Có thể cũng đã có lúc làm nhau đau..làm nhau tổn thương nhưng vẫn luôn nhận ra cái gì cần giữ lại và cái gì cần bỏ qua.Là những người hiện tại rất nuông chiều em :)..có thể đi đến 1 quán ăn mà chỉ vì em thích..có thể ngày lễ ngồi nhà ăn lẩu với em mặc dù cũng có người yêu…có thể cùng chia sẻ với em những món quà.Và quan trọng luôn bên em và chưa bao giờ bỏ rơi.

 

Là những người gọi em bằng chị..có thể bằng tuổi..có thể kém tuổi.Chẳng máu mủ ruột rà nhưng vẫn thân thiết như là người trong nhà vậy đó.Có thể trời mưa gió rét phi xuống đón em mặc dù đường rất xa và ngược…Có thể sáng tỉnh dậy nhận được 1 tin nhắn hỏi han xem đi làm có mệt ko hoặc đi học về khá muộn nhưng vẫn mua cho mình cốc trà sữa chỉ vì mình đang ốm nằm nhà.Đôi khi chẳng cần cứ phải là ruột thịt thì mới yêu thương được nhau..đôi khi chẳng cứ là việc to lớn thì mới làm ta cảm động.

 

Là những người bạn chỉ vừa mới quen..là những người chỉ nói chuyện qua cái màn hình máy tính mà chưa 1 lần gặp mặt.Có thể không biết rõ về nhau nhưng đã có lần em tìm được sự đồng điệu và cảm thông nơi họ vì 1 điều gì đó.Đôi khi với họ ta lại bộc lộ bản thân mình rõ ràng nhất mà chẳng ngại ngùng chỉ vì đơn giản 1 điều là ” họ đâu biết mình là ai “. :)

 

Là những người bạn lâu lắm rồi chưa gặp lại nhưng vẫn luôn quan tâm đến cuộc sống của nhau ( nhắc khéo ai lâu chưa gặp tớ thì mau mau gặp đi :) )..là những đứa bạn học cùng trung cấp với khoảng time khó khăn vất vả giữa làm và học,với một cái ôm cho mình khóc nức nở giữa chốn đông người.

 

Là những người bạn học cùng cấp 3..chung lớp..chung trường..chung những kỷ niệm đẹp mà ngây ngô.Dù đã lớn nhưng gặp lại nhau vẫn cứ vui đùa như ngày còn đi học.Một cái khoác vai vì sợ e buồn vào ngày đám cưới mối tình đầu làm em nhận ra vẫn có người quan tâm mình như thế.

 

Tình yêu thương hình thành giữa những con người gắn bó với nhau trong cuộc sống hàng ngày,

lúc buồn, lúc vui, lúc xa, lúc gần, lúc giận, lúc yêu

nhưng thiếu nó, cuộc sống sao thật tẻ nhạt

sao thật cô đơn

sao thật buồn…

 

” Yêu Thương ” tập 3 :Nơi đôi khi chỉ có ” Yêu” hoặc ” Thương “.

 

Là một người chỉ cho em biết rằng khi không còn ” Yêu “ thì chữ ” Thương “ vẫn luôn tồn tại được.Sau ngần đấy năm,mỗi lần gặp lại chúng ta vẫn đều cười với nhau như thế,vẫn nắm tay nhau như vậy.Mỗi lần kết thúc buổi nói chuyện vẫn là câu hỏi quen thuộc ” em đang hạnh phúc chứ ? “.Đã từng có lúc vì chữ ” Thương ” dành cho em mà em có nghị lực để mạnh mẽ hơn,không cho phép mình được rơi lệ quá nhiều.Đã từng buông tay..nhưng chưa bao giờ rời bỏ.

 

Là người trọn vẹn đủ đầy 2 chữ ” Yêu Thương “.Với em nếu chỉ là  “ Yêu “ thôi thì sẽ chỉ là sự ích kỷ..độc chiếm và đôi khi không thể trốn tránh sự thật rằng, tình yêu có thể trở thành một thứ không đáng được gọi là tình yêu nữa kìa.” Yêu ” có khi chỉ là cảm xúc ban đầu..dễ tan biến và rất nhanh chán.

Em thương anh vì ăn mãi chẳng béo lên.

Thương vì anh chẳng đặt nổi  niềm tin vào bất cứ ai..đôi khi là chính bản  thân mình.

Thương vì có quá nhiều thứ chông chênh trong cuộc sống này.

Còn ” Yêu “ đôi khi em chẳng cần nó nữa vì nó làm em ích kỷ,làm em oán giận vì những gì anh đã làm.Chẳng biết đến bao giờ em mới hết giận anh..mới quên được những gì lần cuối ta gặp nhau đấy.Mong là ngày đó sẽ đến sớm thôi..là ngày không còn ” Yêu “ mà chỉ còn ” Thương “.. để có thể đủ bao dung mà quên đi tất cả những gì không tốt như em đã từng quên đi như thế.

Em chỉ muốn nói với anh rằng ” Hạnh phúc luôn tồn tại và luôn được cho đi! Vấn đề là anh có biết cách đón nhận nó hay ko? “. :)

 

Yêu một người khác giới, thứ tình yêu bao lâu nay con người luôn kiếm tìm mà không thể lí giải nó là gì mà khiến người ta trải qua hết tất cả cung bậc hỉ nộ ái ố,

từ những phút giây thăng hoa nhất

cho đến những đau khổ tột cùng những muốn chết đi…

Nó là thứ tình yêu

ai cũng cần

ai cũng thiếu

và luôn thiếu

 

Khi không còn ” Yêu “ thì hãy giữ lại ” Thương “ nhé.Vì tình thương có lúc còn vượt qua những ranh giới của tình yêu.

Thương không đòi hỏi về sự chiếm hữu.

Thương không thiết tha gì về một danh phận nơi bộn bề cuộc đời người còn lại.

Thương không lấy sự ích kỷ để đong đếm mà đơn giản chỉ là nụ cười người này là niềm vui của người kia.

Thương không quan tâm đến con đường dài hay ngắn, chỉ cần đứng bên nhau như là bạn cũng thấy hạnh phúc đủ đầy

 

” Yêu Thương ” tập 4:Tình yêu dành cho mình ^^

 

Nói về tình yêu, mỗi người đều có câu chuyện của mình để kể.

Còn em, tình yêu tập 1, tập 2, tập 3, tập 4

cuộc đời em gần 22 năm nay

là gần 22 năm luôn kiếm tìm,là gần 22 năm luôn khao khát

là gần 22 năm luôn sống trong cảm giác sợ bị bỏ rơi, sợ bị quên lãng, sợ không được yêu thương

là gần 22 năm luôn yêu và yêu hết mình

 

Một noel đi qua và một năm mới lại sắp sửa tới.Những gì không vui em sẽ để lại tất cả phía sau,sẽ chỉ mang theo mọi thứ tốt đẹp từng có để đi tiếp.

Đi hết con đường này..yêu hết cuộc đời này…sẽ mãi là như thế :”3

Cảm ơn tất cả mọi người đã ở bên em suốt thời gian qua.

Gia đình…bạn bè…Cảm ơn chị Liên,anh Tùng,anh Tuấn,bạn Lít đã luôn giúp đỡ và động viên em những lúc em gặp khó khắn…cảm ơn mọi người làm cùng đã giúp đỡ cho em trong công việc.

Em chúc tất cả mọi người gói gọn trong 2 từ ” Hạnh Phúc “

 

Cho đi là một quá trình..nhận lại là thứ tình cảm to lớn lắm ♥♥

 

Gió !

Tôi ghét những thứ tình cảm đến rồi đi.. Nếu đến mà chắc chắn sẽ đi như thế, thì thà đừng đến nữa để làm cho người ta thêm buồn Ngày trước, tôi luôn xem đó là thứ tình cảm sai lầm, ko nên có! Nhưng lớn lên tôi hiểu rằng, cuộc sống là nơi sắp xếp những sai lầm 1 cách có trật tự! Sai lầm phải đến để cho ta trưởng thành, nỗi đau phải có để trái tim thêm hoàn thiện…. và những người đến rồi đi,đem lại và lấy đi… nhiều thứ lắm!

 

Cách đây một thời gian, tôi có 1 cậu bạn là Gió! Gọi là gió ko phải bởi cậu ấy tên là gió mà bởi cậu ấy đến với tôi, chỉ như gió mà thôi…..Cậu ấy rất tốt với tôi, tốt hơn cả tất cả những người khác, luôn có mặt vào khoảng thời qian tôi cần 1 người giúp đỡ…. Hay đơn giản chỉ là… muốn có ngươì bên cạnh…. an ủi tôi những lúc tôi buồn bã! Nói chung, con đường tôi đi, thời gian có cậu ấy rất yên bình! Cậu ấy gọi điện thoại , nhắn tin cho tôi mỗi ngày!! Tôi nhớ có lần, tôi để stt nói rằng mình bị ốm,cậu ý đã đến dù cho lúc đó đã là tối muộn .Tôi coi đó là 1 tình bạn tuyệt vời, và cậu ấy là 1 người bạn hoàn hảo!  chỉ có điều nó đến 1 chiều…. vì tôi luôn áy náy rằng mình làm được quá ít cho cậu ấy nhưng lại nhận của cậu ấy quá nhiều! Nhưng dường như, tôi chỉ đúng 1 phần, đúng là có 1 thứ tình cảm một chiều đến từ cậu ấy, nhưng đó ko phải là tình bạn, cậu ấy ko bao giờ và chưa bao giờ nghĩ giống tôi! Gió muốn nhiều hơn tình bạn, và những gì cậu ấy làm cho tôi, chỉ để chứng mình cậu ấy, ” ko chỉ là một người bạn”…..Còn tôi, thì ko thể chấp nhận ở cậu ấy nhiều hơn! Tôi biết mình có lỗi, nhưng tôi ko thể mang lại cho cậu ấy một thứ tình cảm đặc biệt gì…. Rồi một ngày nắng, một ngày vui một ngày rực rỡ, cậu ấy đột ngột nói rằng cậu ấy sẽ từ bỏ ! Cậu ấy đi, cậu ấy là gió và gió thì phải baycậu ấy muốn cuốn tôi theo, nhưng tôi còn muốn ở lại!

 

Và thế là…. cậu ấy rời bỏ tôi….. mà đi…. Nhanh lắm!

Cậu ấy đã tập cho tôi thói quen có cậu ấy trong một thời gian dài! Và trong những tuần lễ đầu tiên, ko có gió, mọi thứ xung quanh tôi trở nên thật tẻ nhạt!Thực sự buồn bã và chán nản khi mất đi một người bạn, sự hụt hẫng về tinh thần, sự thiếu thốn trong cuộc sống! Ko tin nhắn, ko điện thoại, ko chat chit, ko gặp gỡ…. ko một sự giúp đỡ! Tất cả trở nến rối tung rối mù! Nhưng rồi, 1 thời gian sau thì mọi thứ đều ổn! Và tôi, đôi khi cảm thấy ghét gió, ghét vì cậu ấy đã đến bên tôi và tập cho tôi quen với cuộc sống có cậu ấy, rồi ngay khi tôi kịp thích nghi thì cậu ấy bỏ tôi mà đi! Cậu ấy đâu có yêu tôi nhiều đến mức xa tôi để quên như những điều cậu ấy nói trước lúc… bay… Chỉ là cậu ấy ích kỷ, và có lẽ là còn quá mệt mỏi vì phải lo lắng quá nhiều cho tôi nữa…. cậu ấy có thể còn thấy tiếc vì thời gian bỏ ra cho 1 đứa bạn “chẳng là gì”…..

1 thời gian sau, gió có bạn gái và gió đã hoàn toàn quên hẳn tôi….

 

Tôi hơi buồn một chút vì điều ấy! Nhưng như thế có lẽ sẽ tốt hơn cho cậu ấy và cả cho tôi nữa! Tôi luôn cám ơn và nhớ tất cả những gì gió đã làm cho tôi, cám ơn thời gian vui vẻ hiếm hoi mà tôi có được,khi ở bên cậu ấy!

 

Gió thì cũng chỉ là gió thôi! Có gió đẩy, tôi sẽ đi nhanh hơn…. Nhưng ko có gió, tôi vẫn tự mình đi được!

Gió thì cũng chỉ là gió thôi! Tất cả những gì gió muốn là…. cuốn trôi! Còn tôi, thì ko muốn mình dễ dàng nương thân như một loài tầm gửi!

Gió thì cũng chỉ là gió thôi, gió đến nhanh và đi còn nhanh hơn thế……

 

Sau đó, tôi còn gặp một vài cơn gió nữa! Họ đều đến như cậu ấy, mong muốn ở tôi thật nhiều điều như ở cơn gió đầu tiên kia, nhưng tôi đều ko làm được! Và thế là… gió lại bay…. Có đôi lần tôi còn gặp bão nữa kìa! Một trận bão lớn làm tôi nghĩ mình ko trụ nổi! Nhưng tôi vẫn là tôi, ko gì có thể thay đổi!

 

Có người đã hỏi tôi rằng sao những người thật sự yêu quý tôi thì tôi lại luôn từ chối?

Tôi đã trả lời  rằng, vì tôi không thể cho họ được thứ tình cảm họ cần,không muốn họ chỉ là người thay thế, cũng như yêu tôi sẽ đau rất nhiều, nên tôi ko muốn làm người tôi yêu quý đau đớn…. vì vậy tôi ko bao giờ làm bạn gái người tôi yêu quý để hại đời người ấy!

 

Cậu ấy đã từng hứa, chỉ cần cậu ấy ở đây, tôi sẽ luôn vui, vì cậu ấy sẽ luôn cố gắng cho điều đó! Nhưng bây giờ, có lẽ là hết rồi! Thôi thì, cứ để cậu ấy đi, tôi ko giữ bão, ko giữ gió, ko giữ ngay cả người tôi yêu nhất trên đời, thì chẳng vì lý do gì tôi giữ chân cậu ấy! Buồn ko? Có chứ! Đau ko? Đau lắm chứ!

 

Này thì gió cuốn trôi, này thì bão thổi bay…. Vi vu và ồn ào, dữ dội và bình yên….

Gió có thể cuốn theo 1 vài chiếc lá! Bão có thể cuốn đổ một cây già….. Nhưng tiếc thay, tôi ko là cây và càng ko là lá!

 

Sorry that I love U

 
 
Anh đã luôn cố gắng để em nở nụ cười
 Đã khiến em nghĩ rằng anh xứng đáng khi ở bên em
 Như thế tình yêu của em sẽ thuộc về anh
Trao tặng cho em những đoá hoa và nắm chặt tay em
 Để không một ai có thể chen giữ cuộc tình đôi ta
 Nhưng rồi tình yêu lại khiến ta mù quáng


 Vậy nên anh xin lỗi vì đã khiến em tổn thương
 Xin lỗi vì anh chẳng làm được gì
 Xin lỗi vì anh đã yêu em
Xin lỗi vì vì điều đó đã trở thành sự thật
Xin lỗi vì anh chẳng khiến thời gian quay trở lại
 Tất cả những gì anh đã gây ra cho em
 Gía như anh có thể đối xử với em tốt hơn
 
 Vì thế anh xin lỗi vì anh đã quá yêu em
 Xin lỗi vì anh đã quá cần em
Xin lỗi vì anh đã ôm em quá chặt
 
Và anh rất xin lỗi vì…
Khiến em yêu anh nhưng rồi lại nói lời chia tay
Là tại anh,người đã cho em biết thế nào là rơi lệ
 Đó là tình yêu đôi ta để vụt mất

Vì trao em mọi thứ mà em mong ước
 Nhưng rồi anh lại đưa tất cả về vị trí cũ
 Xin lỗi tình yêu, vì đã làm lãng phí thời gian của em

 
 Và giờ xin lỗi khiến em phải tổn thương
Xin lỗi vì anh chẳng thể làm được gì
Xin lỗi vì đã yêu em
Xin lỗi vì điều đó đã trở thành sự thật
 Xin lỗi vì anh chẳng thể khiến thời gian quay trở lại
 Tất cả những gì anh đã gây ra cho em
 Gía như anh có thể đối xử với em tốt hơn
 

Vì thế anh xin lỗi vì anh đã quá yêu em

 Xin lỗi vì anh đã quá cần em
Xin lỗi vì anh đã ôm em quá chặt
 
Nói xin lỗi với em sau khi mọi chuyện xảy ra
Cũng không thay đổi được gì vào đêm nay
Nhưng anh hy vọng lời xin lỗi này
Sẽ khiến em mở lòng với cuộc tình khách trong đời
……
Giờ đây vào lúc này,em không còn cần anh ở bên nữa…không còn cần tình yêu này nữa..không còn cần quan tâm tương lai nếu không có anh sẽ ra sao nữa.Tất cả những gì giờ đây em cần là một lời xin lỗi.
 
 
Có bao giờ anh nghĩ được như chàng trai trong bài hát kia?

…………..

Mình chẳng muốn ghét ai cả… mình sợ nhất là cảm giác… phải ghét một người… mà người đó mình đã từng có và từng cho…. rất nhiều yêu thương….

 

Thời gian này… thật quá khó khăn.

Mọi thứ bề bộn và làm mình choáng váng quá…

Có lẽ là… mình sẽ vượt qua nó… có thể chăng? Một cách nhẹ nhàng cho dù ko nhanh chóng…Cho dù mọi thứ…cứ dồn dập… và… đổ ập 1 lúc thế này.

  

Chuyện cá nhân, muốn tự mình giải quyết nhưng lại ko biết phải làm thế nào….

Ừ, thực tình chẳng biết phải làm gì, muốn khóc lắm nhưng đã lớn rồi, khóc có dễ dàng đâu…

 

Thế đấy!

 Có những cái giá phải trả cho mỗi lần sai trái và vấp ngã… Đó là sự tổn thương! Có những thứ tình cảm trao đổi với sự tổn thương! Đó là tổn thương gấp bội!

 

Và nỗi buồn cũng như vậy thôi, đặc sánh lại……

 

Mình ko muốn làm ai tổn thương, nhưng có lẽ mình quá mong manh đủ để…. Có cảm giác tổn thương liên tục ^^

 

Luôn sợ rằng làm chuyện gì có lỗi với ai đó, để rồi lo lắng dày vò mà ko biết có lỗi thật ko hay chỉ là người ta vô tâm bỏ rơi làm cho mình trở nên hoang mang mà tưởng tượng?

Luôn gom hết lầm lỡ về phía mình để cảm thấy lạc lõng, đầy ăn năn, trong khi thực thế có phải rằng như vậy?

Luôn tự hỏi tại sao, nếu là bạn bè, mình sẽ luôn tin tưởng và ko bao giờ nghe người khác nói, dù có điều gì xấu xa đi chăng nữa, mình cũng vẫn sẽ chỉ tin bạn mình thôi.

  

Nhưng tại sao mọi người ko làm như thế, hay có nói như thế nhưng ko nghĩ như thế. Tất cả đều ko cho mình cơ hội để thanh minh? Hay đúng hơn là, mình chưa từng thanh minh, mình ko cần thanh minh, chỉ dày vò bản thân và chất chồng buồn bã trong im lặng dai dẳng như vậy…

 

Mình ko muốn giải thích điều gì, bởi vì chỉ đơn giản thôi, trước khi kịp nghĩ ra điều gì để mà lôi đi giải thích, thì việc ko được bạn bè tin tưởng đã khiến mình suy sụp rồi…. Để nhiều ngày sau đó cứ ám ảnh hoài với cái suy nghĩ bị người ta hoài nghi như thế.

 

Đã rất nhiều lần mình buông xuôi một mối quan hệ, chủ động chấm dứt bởi vì đứt hẳn tình yêu thương. Mọi thứ xây nên nhanh chóng trong mình bao nhiêu thì đổ vỡ cũng dễ dàng như vậy. Giống như việc mình rất dễ dàng tin tưởng hoàn toàn ở ai đó, thì việc họ làm gì đó chứng tỏ cho mình rõ rằng họ ko hề tin tưởng gì mình, cũng đủ để mình và họ có một khoảng cách dài mãi mãi ko thể hàn gắn đc, mình sẽ chủ động chấm dứt và im lặng mà ko thắc mắc hay yêu cầu giải thích bất cứ điều gì.

 

Mình vốn dĩ chỉ là một đứa trẻ nhỏ nhoi vô giá trị, không địa vị và không có rất nhiều điều. Đó là điều khiến trong mắt một số người, mình sẽ ko bao giờ có ký lô nào cả. Mình biết điều đó, giống như một đứa trẻ con nhà nghèo, biết thân biết phận của nó, hay giống như một nô lệ chẳng hề phản kháng lại bất cứ điều gì xung quanh mình cả.

 

Có lẽ mọi sức ép hiện tại làm mình hoang mang, những mối quan hệ hiện tại hình như ko hề có tý keo nào dính kết!

Lỗi này ở mình phần nhiều, quá thờ ơ và im lặng với mọi thứ để vô tình thành ra thế này..

 

Em đã từng hỏi anh vì sao anh luôn hớn hở mỗi khi em hỏi han,rồi bỗng một thời gian,em hỏi gì thì anh cũng chỉ ậm ừ không?Bởi vì có một lần,anh hỏi thăm 1 người với đầy sự quan tâm và lo lắng thì nhận lại ngay một lời trách cứ và khó chịu.Từ sau lần đó,anh đã im lặng và cảm thấy không còn muốn chia sẻ điều gì.

 

Mọi người đều có thể khinh bỉ mình, mình sẽ không thanh minh gì cả, bởi vì suy nghĩ khi khác nhau thì có thể làm nhau đau đớn lắm. Mình chọn cách im lặng cho riêng mình. Có điều mình ko hiểu sao, vấn đề người xa kẻ lạ thì thế nào cũng được, nhưng tại sao những người mình tôn trọng, yêu quý và quan tâm, lại luôn ko có niềm tin ở mình đến vậy? Tại sao lại dễ bị lung lay, và đổi thay như thế?

  

Những mối quan hệ hời hợt ko có chỗ đứng trong mình, khi bắt đầu mình sẽ luôn cố gắng là người chân thành nhất. Nếu cho mình nhận một, mình luôn cố gắng tìm cách trả 10, hoặc thậm chí có cơ hội mình sẽ trả nhiều hơn thế. Mình có ý thức rất rõ ràng ai đang giúp đỡ mình và ghi nhớ chúng, mình ko phải kẻ vô ơn, càng ko phải phường qua quýt….

 

Thở dài, mình chỉ biết thở dài, những hơi thở dài hắt ra mãi chẳng thể nào quay trở lại…. Giống như những mối quan hệ thất bại, mãi mãi chẳng thể hàn gắn lại từ đầu.

  

Bây giờ, tạm thời mình sẽ ổn định lại cho mình một cuộc sống bình yên và ngày càng thu hẹp lại. Hạn chế hết mức những mối quan hệ mà mình có thể đụng chạm vào. Cứ xem là mình hèn nhát đi, mình sợ tổn thương nên ko còn đủ tự tin để mà vồ vập nữa. Có lẽ mình nên sống một mình, ẩn dật ở đâu đó như một con lật đật cô đơn, mua vui cho bản thân bằng cách bập bênh trên cái thân hình tròn vo không có chân của nó!

 

Bức tường lớn đổ sập, thì sẽ chỉ còn mập mờ những vách ngăn…. Những vách ngăn xuyên thấu, bờ bên kia đầy gian khó….Đừng bao giờ xây hình ảnh về em là một bức tường gạch thật to, nó sẽ đổ khi em không thể nào duy trì được một bức tường to đến vậy. Đừng thất vọng vì em khi em ko thể nào chăm sóc hết ngần đấy, những lời khen tiếng chê hay chỉ biết nhăm mắt vùi đầu trong chỉ trích ê chề, nhiều thứ khác…. Em chỉ là em bình thường, nhỏ nhoi, thậm chí mong manh như một màn sương khói….Em cũng chỉ muốn nói một điều cuối, em luôn cố gắng đối xử tốt với những người đối xử tốt với em, tất nhiên là thế, đâu thể nào phụ công và phụ ơn của họ… Và em đang cố để tốt cả với những người cần em giúp đỡ và cần được em mang đến cho họ cái sự tốt mà em có…. Nhưng… việc họ nghĩ thế nào về em, đúng hay sai, em xin nghe, xin chịu, và…. Không giải thích! Có được ko?

 

Lại thở dài….Tại sao, mình ko phải là người, chỉ nghĩ ít thôi?